Ngày tháng ấy là ngày tháng dấu yêu

Vĩnh Long, những ngày mưa ko tạnh….

Anh và em đến với nhau bằng những tin nhắn, cuộc gọi và những lần chat đêm thâu đêm suốt sáng. Chưa một lần đi chơi cùng nhau hay đơn thuần là đc đi ăn kem, uống nước, ngồi bên nhau trò chuyện…..Chưa 1lần nắm tay hay trao nhau nụ hôn đầu1..nhưng em nhớ như in cảm giác mình ngồi đối diện nhìn nhau qua cái màn hình wc…tim em vẫn đập liên hồi ko khác gì anh ngồi cạnh bên, chân và tay em run run khi thấy anh khẽ bảo mình hôn nhau đi …..

Anh đến với em 1cách rất nhẹ nhàng như thế, vào lúc E thật sự cần một điểm tựa vững chắc. Em thầm cám ơn vì cuộc đời đã mang anh đi qua cuộc đời em vào những phút trọng đại đó, kéo E ra khỏi những đau thương,và gieo cho E một chút niềm tin cuộc sống…Anh đối với em, ko chỉ là ng yêu mà còn là ng anh, ng thầy…Ng chỉ em biết rằng thế giới này không phải chỉ có màu hồng mà còn xen lẫn cả màu đen và rằng phải biết chấp nhận để đương đầu với thử thách, biết mỉm cười trước những khó khăn và thứ tha cho những lỗi lầm…

Không có con đường nào trải đầy hoa hồng và không có tình yêu nào không trải qua những lần đau khổ. Con đường chúng ta phải đi để đến được vs nhau là cả một chặng đường dài và khá gian nan. Rào cản lớn nhất của chúng ta bây giờ là khoảng cách địa lý và nỗi sợ hãi trong em. Lúc nào em cũng có ý nghĩ rằng 1ng nào đó tình mình cũng sẽ kết thúc- như bao cuộc tình onl khác mà thôi.

Em yêu anh, và em cũng rất sợ mất anh. Nhìu đêm em đã nằm suy nghĩ về tương lai đôi ta, nó thật là ko dễ dàng chút nào phải ko? Kẻ Bắc, ng Nam…quả thật về khoảng cách địa lý chúng ta quá xa nhưng khoảng cách trái tim đến bây giờ thì nó đã gần trong gan tấc….nhưng em vẫn sợ….em sợ rằng anh sẽ ko chờ đợi đc em và cũng sẽ ra đi như bao ng khác.

Em yêu cái vẻ trẻ con của anh, biết em hay buồn nên anh thík trêu em cười…bởi thế em cũng hay nhõng nhẽo để đc anh dỗ dành….đơn giản là nc vs anh,em cảm thấy rất bình yên, và có lẽ mọi ưu fiền đã tan biến…Đơn giản là có anh, em yêu cuộc sống này hơn, yêu thêm những con người, những con đường với em và anh không còn gì là xa lạ. Đơn giản là có anh, em được là chính mình, được yêu thương và trao gửi những yêu thương. Đơn giản là có anh, em có cảm giác là mình có tất cả.

Trong tình yêu ai mà không mong muốn mình luôn được hạnh phúc, nhưng cuộc sống đã dạy cho tôi biết rằng, để biết trân trọng tình yêu con người ta phải nếm mùi đau khổ. Nên em thầm cám ơn người đến trước, cám ơn người đã buông tay em ra, để em có thể gặp được anh. Cám ơn người đã mang đến cho em nỗi đau, và cuộc đời đã mang anh đến để xoa dịu nỗi đau đó. Cám ơn người đã cho em biết yêu thương và chờ đợi, để giờ em càng yêu anh hơn, càng trân trọng anh hơn bao giờ hết.

Advertisements