Em sai…

 

Thế là sao 3ngày ko nc vs c mà v tưởng như 3năm….Nó quá dài ,, thời gian trôi qua chậm như mây chiều  V ko biết làm gì để giết thời gian….thế là chịu ko nổi v đã lấy hết can đảm để gọi nói vs c rằng, v xl . C có biết nó khó khăn thế nào vs v ko? V chần chừ mãi mà chả dám ấn nút gọi…Vì v sợ c ko bắt máy, sợ lắm điều đó xảy ra  thế rồi nhắm mắt mà ấn thôi, c alo làm lòng v thấy nhẹ nhàng hẳn, nhưng v im lặng mà ko biết bắt đầu ntn…câu hỏi ”đâu rồi nhỉ” của c làm v phì cười,, bỗng dưng nó như tiếp thêm sức mạnh để v nói rằng….”em đây” 

 

………..

 

 

 

Kết thúc câu chuyện chắc chắn là chúng ta đã làm hoà xong, v thì cười nhìu hơn…c chắc cũng ko còn thấy buồn trong lòng nữa  V đã đúng khi gọi , có lẽ lùi 1bước trời cao bể rộng, thà 2ng vui kòn hơn c ko vui mà v kủng ko vui vẻ gì  Sau chuyện này có lẽ cả v và c đều hiểu nhau hơn 1chút , và hi vọng ta sẽ chẳng bao h lặp lại lỗi lầm này 


Advertisements