Điều tồi tệ nhất trong đời là ng khác nghĩ oan cho mình :)

Tôi đã sống trong 1gia đình như thế, cái gia đình mà khi mất những gì có giá trị, mọi suy nghĩ đều đổ dồn về tôi.

Lúc nhỏ , tôi thường hay lấy cắp 2 3ngàn của mẹ để hở để mua quà. Mỗi khi bị fát hiện, tôi đều đc 1trận tơi bời. Còn chị tôi, tôi ko biết chị ấy có như tôi ko, nhưng thật chất – tôi biết – chị ấy kủng từng như tôi .

Đến lớn hơn chút nữa, khi tôi cần gì và thèm gì, tôi đều lấy tiền của mình – tiền mà mẹ fải cho tôi hằng ngày – để mua . Tôi ko dám đòi hỏi 1cái thứ gì từ ba mẹ, tiền họ cho tôi là vì đó là quy luật họ bắt buộc fải cho. Tôi đã lớn và tôi biết thế nào là liêm sĩ, tôi đã ko bh trộm tiền kủa pa mẹ để mà tiêu khiển cho riêng mình. Nhưng có lẽ, kái suy nghĩ đó chưa bh biến mất trong đầu họ, dù là 1s .

Lâu lâu, tôi vẫn nghe pa hoặc mẹ bảo mất tiền. Nghe họ nói bâng quơ ” muốn gì thì xin, sao lại ăn cắp? đâu fải tụi mầy xin tao ko cho ” Vâng, ”tụi mầy” nghĩa là nói cả chị tôi và tôi, nhưng thật ra tôi biết, họ chỉ đang nói đến tôi mà tôi, tức là trong lòng họ chắc chắn 100% rằng , tôi là đứa đã ăn cắp tiền của họ. Vậy tại sao, họ ko chỉ thẳng vào mặt tôi mà hỏi rằng ” mầy ăn cắp tiền tao fải ko?”  mà lại nói bóng nói gió, tôi thực sự rất buồn và uất, nước mắt tôi rơi như 1kẻ thừa trong gia đình, và tôi biết nỗi nhục lớn nhất trong đời ng là bị ng khác nghĩ oan, nhảy xuống sông Hoàng Hà kủng rửa ko sạch .

Từ khi mua két sắt để tiền, tôi ko kòn nghe họ nói gì đến mất tiền nữa, mà dù có mất thì họ lại đổ lên cho tôi kại két sắt hay sao?

Đến bây giờ đây, chị tôi vừa mất tiền, tôi loáng thoáng nghe đc fía bên ngoài fòng ” mấy tờ tiền đô của con để trong bốp mất hết rồi mẹ, tiền lẻ cũng mất luôn” . giọng nói lại vọng về từ fía mẹ tôi ” mầy hỏi nó xem nó kó lấy ko? chứ nhà này ai lấy tiền kủa mầy ” . Vâng, lại là tôi =)) một lần nữa họ nghí tôi lấy=))))) tôi ko có tiền hay sao mà lại làm cái điều đáng sỉ nhục đó? dù tôi có túng tiền đến mức nào đi nữa thì tôi kũng ko bh ăn cắp, KO BAO GIỜ ! tôi cười, thấy hài lắm, ôi kái gia đình kủa tôi , những ng gọi là thân thuộc nhất kủa tôi , thế đó . Tôi lại khóc vì điều này, yếu đuối thật, tôi chẳng thể lên tiếng rằng tôi ko fải là đứa ăn cắp, họ sẽ ko tin đâu, sẽ chẳng bao giờ tin …

Advertisements