Đã từng là tất cả…

 

Sáng nay dọn dẹp phòng, tình cờ thấy quyển nhật kí,để nó trong hợp tủ bàn nhưng đã 3năm rồi mình ko động đến . Nội dung ko có gì mới mẻ, chỉ là viết về 1ng mà mình từng-cho-là-quan-trọng-nhất . Giở từng trang ra đọc lại , mình bật kười vì thật sự mình ko tin đây là những gì mình viết, quá sến, quá ướt át, luỵ tình và ngu xuẩn .

Ko hiểu tại sao trước đây mình lại yếu đuối như thế, nhớ ko lầm thì nhân vật trong quyển nhật kí kủa mình chỉ là 1ng quen qua điện thoại đc 13ngày =)) Đáng lẽ mình kủng chẳng nhớ đâu vì trong nhật kí mình viết thế :)) Tên này ở xa mình lắm, hơn mình 1t và nói giọng Quãng Ngãi đặc trưng. Lúc đó chỉ xưng tên, sau này có gọi anh em nhưng mình ko qen nên thôi 🙂 Mình còn nhớ là hắn học giỏi toán lắm, hay chỉ bài mình, có lẽ đó là lí do, mình ngưỡng mộ hắn, vì mình tệ toán lắm  mà:) Ko đc bao lâu, đến 1ngày…thứ 13 , hắn nói ctay mình, buồn kười , có bh quen đâu mà ctay, vậy mà mình đã khóc,khóc rất nhìu, đứa bạn mình bảo mình ngu ngốc, tại sao lại vì 1ng như thế mà khóc … thật sự mình cũng ko biết tại sao … như vừa đánh mất thứ gì đó … quan trọng .

Mình buồn đến 1tháng hay 2tháng gì đó, nhưng rồi cũng dần quên . Cho đến bây giờ, khi tự nhiên nhớ lại Tân (tên ng đó) mình đều cười trong lòng, cười về 1ng đã làm mình ngu ngốc đến khó tả 😀

Advertisements